Gánh nặng của con người, một đầu là hạnh phúc, một đầu là đau khổ. Hạnh phúc nhiều bao nhiêu thì đau khổ cũng tương ứng bấy nhiêu. Muốn đặt gánh nặng xuống thì phải đặt cả hai đầu. Con người chỉ mong đặt đầu đau khổ xuống và khư khư ôm giữ lấy đầu hạnh phúc, đó là cái ảo tưởng lớn nhất của nhân loại.

Lối sống hy vọng tương lai có mặt tốt là giúp cho con người chịu đựng được mọi gian truân cay đắng của cuộc đời để tồn tại, nhưng nó lại làm phát sinh một nỗi khổ mới còn kinh khủng hơn: Nỗi khổ bị treo lơ lửng giữa hy vọng và thất vọng. Từ việc làm hiện tại đến kết quả hi vọng trong tương lai là thời gian chờ đợi. Hy vọng thì phải chờ đợi, nhưng ở đâu có chờ đợi thì ở đó có căng thẳng, thấp thỏm, lo âu, thất vọng, vì vậy ở đó có đau khổ. Kỳ vọng tương lai càng lớn bao nhiêu thì nỗi khổ bị treo lơ lửng cũng càng lớn bây nhiêu.

Thành công hay thất bại chỉ là các cảm giác thuộc về tâm chứ không thuộc về ngoại cảnh, nó sinh lên rồi diệt đi nhanh chóng, không ai điều khiển hay sở hữu nó được. Con người vì thích cảm giác thành công nên khi mất nó đi lại phải lao tâm khổ trí, tìm kiếm một cảm giác thành công khác để thay thế và suốt đời tìm kiếm đuổi bắt các cảm giác thành công không ngừng nghỉ. Điều này hình dung như những đứa trẻ chơi trò đuổi bắt các bong bóng xà phòng, khi tay nó chạm nắm được một cái bong bóng xà phòng thì cũng là lúc nó vỡ tan.

Đừng chờ đợi hết khổ trong tương lai, mà hãy học cách chấm dứt khổ trong hiện tại. Lúc đó sẽ kinh nghiệm được không có gì níu lại ở đằng sau, không có gì chờ đợi ở phía trước, đó mới là tự do tự tại, đó mới là sự đoạn tận khổ đau.

Thiền đã trở thành thời thượng, được rất nhiều người ở Đông phương và Tây phương nghiên cứu, học hỏi, tu tập và ngợi ca. Tuy nhiên, thiền có rất nhiều trường phái, nhiều cách thực hành, với nhiều mục đích khác nhau, trong đó có thiền Phật giáo. Thiền Phật giáo chỉ có một mục đích duy nhất là chấm dứt khổ và giải thoát khổ chứ không có mục đích rèn luyện sức khỏe, chữa bệnh, hay để đạt những năng lực thần thông.
