Vắng rồi, mới thấy lòng đau
Lúc còn bên cạnh nhìn nhau hững hờ
Khuất rồi, quay quắt, thẫn thờ
Khi gần chẳng thiết một giờ cho nhau.
Tháng ngày lạnh lẽo lướt mau
Câu thương chưa nói, lời đau đã nhiều.
Biệt rồi, mới biết là yêu
Hỏi thời gian có ngược chiều được chăng?
Xa rồi, mới thấy ăn năn
Chưa lời tha thứ lòng băn khoăn hoài.
Giận rồi, mới hiểu mình sai
Người đi thôi hết còn ai tự tình
Mất rồi, mới biết đoái nhìn
Còn đây chỉ một tấm hình lặng im.
Hết rồi, nhịp đập trái tim
Mới hay một kiếp vô minh sống cùng
Đông rồi, tiếc những ngày xuân
Thả mồi bắt bóng hư không cuối đời.
Mưa rồi, nhớ sực áo phơi
Khóc rồi, tiếc hận bao lời đã buông
Mẹ Cha thuận thế vô thường
Ngàn muôn hiếu hạnh, nhớ thương cũng hoài.
Chiều tàn, mới biết mỉm cười
Toan cười thì đã ngập trời bóng đêm
Đi rồi, mới nhớ gọi tên
Người xuôi vào cõi lãng quên mịt mờ.
Tỉnh rồi, mới ngộ rằng mơ
Thế nên sống trọn từng giờ hôm nay
Người không hết dạ lúc này
Đời mang hối tiếc đong đầy vị lai.
(Thầy Thích Tánh Tuệ)