
Tôi mang con quỷ Sân Si của mình lên chùa.
Quỳ trước sư thầy, tôi khóc: “Thầy ơi cứu con. Con ghen tị, con tức tối, con xấu tính lắm. Con muốn diệt nó.”
Thầy đang quét lá, không ngẩng đầu lên. Chỉ hỏi:
“Thế con có muốn chặt luôn tay vì nó lỡ đánh người không?”
Tôi ngớ ra: “Dạ… không ạ.”
Thầy dừng chổi, nhìn tôi. Mắt thầy hiền, nhưng sâu như cái giếng làng:
“Vậy sao con đòi giết một phần của mình?”
“Nhưng Phật dạy phải diệt tham sân si mà thầy?”
Thầy cười.
Lần đầu tôi thấy một ông sư cười khẩy:
“Phật nào dạy con diệt? Phật dạy con THẤY. Thấy nó đến, thấy nó đi. Không phải con. Không phải của con.”
Thầy kể: “Hồi trẻ, ta sân si còn hơn con. Thấy sư huynh được thầy trụ trì cưng hơn, ta bỏ ăn 3 ngày. Thấy chùa bên cạnh đông Phật tử hơn, ta tức đến tụng kinh cũng sai chữ.”
Tôi tròn mắt: “Thầy… cũng vậy ạ?”
“Chứ sao. Ta cũng là người. Khác cái là ta không ngồi đồng hóa mình với cơn giận.
Giận nổi lên, ta nói: ‘À, ông Sân Si ghé chơi. Mời ngồi.
Uống trà không?’
Nói xong, tự nhiên nó quê. Nó không có đất diễn.”
Thầy chỉ vào cây bồ đề: “Con thấy không? Cây cũng có sâu. Nhưng nó không chặt cả cây vì một con sâu. Nó cứ sống, cứ ra lá. Sâu ăn chán thì đi.”
Tôi hỏi: “Vậy làm sao cho nó đi nhanh thầy?”
“Đừng đuổi. Càng đuổi nó càng lì.
Cứ nhìn nó thôi. Thở. Biết ‘mình đang ghen’. Chỉ vậy.
Sân si như mây. Con là bầu trời. Mây đến rồi đi. Bầu trời chưa từng dơ vì mây.”
Trước khi về, thầy dúi vào tay tôi viên kẹo.
“Ăn đi. Đắng lắm.
Giống lúc con nhận ra mình sân si vậy.
Nhưng nuốt rồi thì ngọt. Ngọt vì con thành thật với mình lần đầu.”
Kết lại:
Tu không phải để thành người không biết giận.
Tu là để giận mà vẫn không đốt nhà.
Sân si mà vẫn chọn không khẩu nghiệp.
Ghen mà vẫn chắp tay chúc người ta bình an.
Con quỷ của bạn, ông sư còn có. Bạn nghĩ bạn thoát à?
Khác nhau ở chỗ: Bạn làm chủ nó, hay nó cưỡi cổ bạn thôi.
Giờ về nhà, tập mời “ông Sân Si” uống trà đi. Coi nó dám quậy nữa không.
Nguồn: Sưu tầm