Ở thành Xá Vệ có một người phụ nữ làm nghề quét rác, bà làm việc rất chăm chỉ nên người thường lấm lem bụi bẩn và đầy mồ hôi. Mọi người trông thấy bà thì chê bai bác bẩn thỉu và hôi hám, không ai thích lại gần. Mặc người ta nói, hàng ngày bà vẫn cứ lặng lẽ làm công việc của mình.
Một hôm Đức Thế Tôn đi ngang qua, Ngài khen ngợi bà và công việc của bà đã góp phần làm sạch con đường. Người phụ nữ thấy thân mình hôi hám, khiêm nhường kính xin Đức Thế Tôn không lại gần kẻo làm bẩn thân Ngài. Nhưng Đức Thế Tôn lại giảng giải cho bà, và nói rằng chỉ cần là công việc lương thiện thì không có nghề nào thấp hèn nhất, cũng không có nghề nào là cao sang nhất, rồi Ngài khuyên bà nên thường đến vườn Cấp Cô Độc để nghe Pháp.
Khi mọi người nghe nói người quét rác sẽ đến nghe Pháp của Đức Thế Tôn liền đến nơi phản đối, cho rằng thân bẩn thỉu của bà sẽ làm ảnh hưởng đến nơi đây. Thế nhưng Đức Phật chỉ từ tốn khuyên giảng, người phụ nữ đó thân lấm len là do rác quét dính lên người, mùi hôi hám do lao động cực nhọc mà chảy mồ hôi, chính sự chăm chỉ của bà đã giúp mọi người được sống trong môi trường trong lành tốt đẹp. Thân bẩn thì có thể tắm rửa thay đổi được, nhưng tâm bẩn thì rất khó đổi thay.
Sau khi Đức Phật nói xong, người phụ nữ lúc bấy giờ đã tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mới và đi đến nghe Phật thuyết Pháp. Mọi người rất ngạc nhiên trước sự thay đổi của bà vì thấy đúng như lời Phật nói, bà không hề bẩn thỉu như mọi người lầm tưởng.
Từ đó trở về sau, mọi người liền thấu hiểu, gần gũi và tôn trọng bà hơn, không còn kỳ thị bà như trước nữa.
Nguồn: Phật sự Tản Viên Youtube