Voi chúa sống cùng với Voi mẹ trong một cái hang. Vì Voi mẹ bị mù, nên chú Voi này rất hiếu thảo với mẹ, mỗi ngày đều vào rừng kiếm thức ăn về cho mẹ của mình. Một ngày nọ, chú Voi đã giúp đỡ một người thợ săn đi lạc. Chẳng may, khi trở về, người thợ săn đã chỉ chỗ ở của voi cho nhà Vua, thế là nhà Vua cho truyền lệnh bắt Voi về cung. Khi về cung, Voi được chăm sóc rất chu đáo nhưng chú không thiết tha ăn uống vì nhớ mẹ. Sau khi biết được mọi chuyện, nhà Vua rất cảm động về lòng hiếu thảo của Voi nên đã quyết định trả tự do cho Voi về với Voi mẹ.
Tình mẫu tử thật thiêng liêng
Thương con voi mẹ chẳng phiền hiểm nguy
Voi con lòng hiếu khắc ghi
Ngậm ngùi quay bước cũng vì mẫu thân.
Tháng năm khuya sớm ở gần
Khát đem nước suối đói dâng trái rừng
Đâu hay cứu giúp người dưng
Mang lòng tham đã đến rừng bắt vây.
Dù cho quân lính đông vầy
Voi không sợ hãi thở dài về cung
Dẫu rằng sung sướng lụa nhung
Không màng ăn uống vô cùng khổ đau.
Vua đà thắc mắc vì sao
Voi thưa rừng thẳm lệ trào mẹ tôi
Thân này an ổn được rồi
Nhưng thân già chốn xa xôi khổ lòng.
Nghe rồi nức nở thành dòng
Vua truyền nêu sáng tấm lòng thanh cao
Trả voi về lại rừng sâu
Voi mừng hoan hỷ cúi đầu tạ ơn.
Nguồn: Phật sự Tản Viên Youtube