Học Đạo

Học đạo đức, học đạo lý, học làm người

  • Home
  • Lời dạy
  • Thơ đạo
  • Câu chuyện
    • Tích truyện Pháp Cú
    • Chuyện về Đức Phật
    • Truyện nhà thiền
    • Bụt kể con nghe
  • Đạo Phật
    • Kinh Pháp Cú
    • Thư viện Phật Giáo
  • Nhạc tỉnh thức
  • Blog

Kinh Pháp Cú - Phẩm Tỳ Kheo

Phẩm Tỳ Kheo chứa đựng những lời giáo huấn cụ thể dành cho hàng xuất gia, những người đã nguyện dấn thân trọn vẹn vào con đường tu tập. Tuy nhiên, Đức Phật định nghĩa 'Tỳ kheo' không chỉ dựa trên hình thức đắp y hay cạo tóc, mà dựa trên sự chuyển hóa nội tâm.

Theo lời Đức Phật, một Tỳ kheo chân chính là người biết phòng hộ sáu căn, sống tri túc và an trú trong chánh pháp. Phẩm kinh này đặt ra những tiêu chuẩn đạo đức và phạm hạnh cao quý mà một người tu hành cần phải nỗ lực đạt được.

Pháp cú 360
360.
Lành thay, phòng hộ mắt!
Lành thay, phòng hộ tai.
Lành thay, phòng hộ mũi,
Lành thay, phòng hộ lưỡi.
Pháp cú 361
361.
Lành thay, phòng hộ thân!
Lành thay, phòng hộ lời;
Lành thay, phòng hộ ý.
Lành thay, phòng tất cả;
Tỳ-kheo phòng tất cả;
Thoát được mọi khổ đau.

(360-361) Chế phục được mắt, lành thay; chế phục được tai, lành thay; chế phục được mũi, lành thay; chế phục được lưỡi, lành thay; chế phục được thân, lành thay; chế phục được lời nói, lành thay; chế phục được tâm ý, lành thay; chế phục được hết thảy, lành thay. Tỳ-kheo nào chế phục được hết thảy thì giải thoát hết khổ.

Pháp cú 362
362.
Người chế ngự tay chân,
Chế ngự lời và đầu,
Vui thích nội thiền định,
Độc thân, biết vừa đủ;
Thật xứng gọi tỳ-kheo.

Gìn giữ tay chân và ngôn ngữ, gìn giữ cái đầu cao, tâm ưa thích thiền định, ở riêng một mình và tự biết đầy đủ; ấy là bậc Tỳ-kheo.

Pháp cú 363
363.
Tỳ-kheo chế ngự miệng,
Vừa lời, không cống cao;
Khi trình bày pháp nghĩa,
Lời lẽ dịu ngọt ngào.

Tỳ-kheo biết thuần hóa ngôn ngữ, khôn khéo mà tịch tịnh, thì khi diễn bày pháp nghĩa, lời lẽ rất hòa ái, rõ ràng.

Pháp cú 364
364.
Vị Tỳ-kheo thích pháp,
Mến pháp, suy tư pháp,
Tâm tư niệm Chánh pháp,
Không rời bỏ Chánh pháp.

Tỳ-kheo nào an trú trong lạc viên Chánh pháp, mến Pháp, tư duy và nhớ tưởng Pháp, thì sẽ không bị thoái chuyển.

Pháp cú 365
365.
Không khinh điều mình được,
Không ganh người khác được.
Tỳ-kheo ganh tị người,
Không sao chứng thiền định.

Chớ nên khinh điều mình đã chứng, chớ hâm mộ điều người khác đã chứng. Tỳ-kheo nào chỉ lo hâm mộ điều người khác tu chứng, cuối cùng mình không chứng được chánh định.

Pháp cú 366
366.
Tỳ-kheo dầu được ít,
Không khinh điều mình được,
Sống thanh tịnh không nhác,
Chư Thiên khen vị này.

Tỳ-kheo nào dù tu chứng được chút ít mà không khinh ghét sự chút ít đã được ấy, cứ sinh hoạt thanh tịnh và siêng năng, mới thật đáng được chư Thiên khen ngợi.

Pháp cú 367
367.
Hoàn toàn, đối danh sắc,
Không chấp ta, của ta.
Không chấp, không sầu não.
Thật xứng danh tỳ-kheo.

Đối với danh và sắc không chấp “ta”, “của ta”. Không “ta” và “của ta” nên không ưu não. Người như vậy mới đáng gọi là Tỳ-kheo.

Pháp cú 368
368.
Tỳ-kheo trú từ bi,
Tín thành giáo pháp Phật,
Chứng cảnh giới tịch tĩnh.
Các hạnh an tịnh lạc.

Tỳ-kheo an trú trong tâm từ bi, vui thích giáo pháp Phật-đà, sẽ đạt đến cảnh giới tịch tịnh an lạc, giải thoát các hành (vô thường).

Pháp cú 369
369.
Tỳ-kheo, tát thuyền này,
Thuyền không, nhẹ đi mau.
Trừ tham, diệt sân hận,
Tất chứng đạt Niết Bàn.

Tỳ-kheo tát nước thuyền này, hễ hết nước thì thuyền nhẹ và đi mau. Đoạn hết tham dục và sân nhuế trong thân này thì mau chứng Niết-bàn.

Pháp cú 370
370.
Đoạn năm, từ bỏ năm;
Tụ tập năm tối thượng;
Tỳ-kheo vượt năm ái,
Xứng danh Vượt bộc lưu.

Tỳ-kheo nào đoạn năm điều, bỏ năm điều, siêng tu năm điều, vượt khỏi năm điều say đắm, Tỳ-kheo ấy là người đã vượt qua dòng nước lũ.

Pháp cú 371
371.
Tỳ-kheo, hãy tu thiền,
Chớ buông lung phóng dật,
Tâm chớ đắm say dục.
Phóng dật, nuốt sắt nóng;
Bị đốt, chớ than khổ!

Hãy tu định, chớ buông lung, tâm chớ mê hoặc theo dục. Đừng đợi đến khi nuốt hòn sắt nóng mới ăn năn than thở.

Pháp cú 372
372.
Không trí tuệ, không thiền;
Không thiền, không trí tuệ.
Người có thiền có tuệ,
Nhất định gần Niết Bàn.

Không có trí tuệ thì không có thiền định, không có thiền định thì không có trí tuệ. Người nào gồm đủ thiền định và trí tuệ thì gần đến Niết-bàn.

Pháp cú 373
373.
Bước vào ngôi nhà trống,
Tỳ-kheo tâm an tịnh,
Thọ hưởng vui siêu nhân
Tịnh quán theo Chánh pháp.

Tỳ-kheo đi vào chỗ yên tĩnh, thời tâm thường vắng lặng, quán xét theo Chánh pháp, được thọ hưởng cái vui của siêu nhân.

Pháp cú 374
374.
Người luôn luôn chánh niệm,
Sự sanh diệt các uẩn,
Được hoan hỷ, hân hoan,
Chỉ bậc bất tử biết.

Người nào thường chánh niệm đến sự sanh diệt của các uẩn thì sẽ được vui mừng. Nên biết: người đó không chết.

Pháp cú 375
375.
Đây Tỳ-kheo có trí,
Tụ tập pháp căn bản,
Hộ căn, biết vừa đủ,
Giữ gìn căn bản giới,
Thường gần gũi bạn lành,
Sống thanh tịnh tinh cần.

Nếu là Tỳ-kheo sáng suốt, dù ở trong đời, trước tiên vẫn lo nhiếp hộ các căn và biết đủ, lo hộ trì giới luật.

Pháp cú 376
376.
Giao thiệp khéo thân thiện,
Cử chỉ mực đoan trang.
Do vậy hưởng vui nhiều,
Sẽ dứt mọi khổ đau.

Thái độ thì phải thành khẩn, hành vi thì phải đoan chánh. Được vậy, họ là người nhiều vui và sạch hết khổ não.

Pháp cú 377
377.
Như hoa Vassikā,
Quăng bỏ cánh úa tàn;
Cũng vậy vị Tỳ-kheo,
Hãy giải thoát tham sân.

Cành hoa Bạt-tất-ca bị úa tàn như thế nào, Tỳ-kheo các ông cũng làm cho tham sân úa tàn như thế.

Pháp cú 378
378.
Thân tịnh, lời an tịnh,
An tịnh, khéo thiền tịnh.
Tỳ-kheo bỏ thế vật,
Xứng danh Bậc tịch tịnh.

Tỳ-kheo nào thân tịch tịnh, ngữ tịch tịnh, tâm an trú tam muội, xa lìa dục lạc, Tỳ-kheo ấy là người tịch tịnh.

Pháp cú 379
379.
Tự mình chỉ trích mình,
Tự mình dò xét mình;
Tỳ-kheo tự phòng hộ,
Chánh niệm, trú an lạc.

Các ngươi hãy tự cảnh sách, các ngươi hãy tự phản tỉnh. Tự hộ vệ và chánh niệm, mới là Tỳ-kheo an trụ trong an lạc.

Pháp cú 380
380.
Tự mình y chỉ mình,
Tự mình đi đến mình.
Vậy hãy tự điều phục,
Như khách buôn ngựa hiền.

Chính các ngươi là kẻ bảo hộ cho các ngươi, chính các ngươi là nơi nương náu cho các ngươi. Các ngươi hãy gắng điều phục lấy mình như thương khách lo điều phục con ngựa lành.

Pháp cú 381
381.
Tỳ-kheo nhiều hân hoan,
Tịnh tín giáo pháp Phật,
Chứng cảnh giới tịch tịnh,
Các hạnh an tịnh lạc.

Tỳ-kheo đầy đủ tâm hoan hỷ, thành tín theo giáo pháp Phật-đà, sẽ đạt đến cảnh giới tịch tịnh an lạc, giải thoát hết các hành (vô thường).

Pháp cú 382
382.
Tỳ-kheo tuy tuổi nhỏ,
Siêng tu giáo pháp Phật,
Soi sáng thế gian này,
Như trăng thoát khỏi mây.

Tỳ-kheo tuy nhỏ tuổi mà siêng tu giáo pháp Phật-đà, thì họ là ánh sáng chiếu soi thế gian như mặt trăng ra khỏi đám mây mù.

Bài viết liên quan:

  1. Kinh Pháp Cú - Bản dịch của HT. Thích Minh Châu
  2. Kinh Pháp Cú - Phẩm Song Yếu
  3. Kinh Pháp Cú - Phẩm Ngàn
  4. Kinh Pháp Cú - Phẩm Hỷ Ái
  5. Kinh Pháp Cú - Phẩm Tham Ái
Nhạc tỉnh thức

Bài viết gần đây

Tích truyện Pháp Cú 40: Tỳ Kheo Và Thần Cây

Tích truyện Pháp Cú 38-39: Trưởng Lão Tâm Ðược Ðiều Phục

Tích truyện Pháp Cú 37: Tăng Hộ Cháu

Tích truyện Pháp cú 36: Một Tỳ Kheo Bất Mãn

Tích truyện Pháp Cú 35: Người Ðọc Ðược Tâm

Tích truyện Pháp Cú 33-34: Trưởng Lão Meghiya

Tích truyện Pháp Cú 32: Tissa Ở Phố Chợ

Tích truyện Pháp Cú 31: Một Tỳ Kheo Chứng A-La-Hán

Tích truyện Pháp Cú 30: Magha Trở Thành Trời Sakka (Ðế Thích)

Tích truyện Pháp cú 29: Hai Huynh Ðệ

Menu

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Liên hệ

Lời cầu nguyện

Cầu cho tất cả mọi người trên thế giới này biết yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau. Cầu cho tất cả mọi người bớt đi đau khổ, lo âu, phiền muộn, sân hận, thù ghét và đạt được sự bình an, hạnh phúc trong tâm hồn.

Những hình ảnh, bài viết trong này đều được khuyến khích lan tỏa đến với mọi người.

Mạng xã hội

  • Facebook Page
  • Facebook Group
  • Pinterest
  • Youtube