Trong hành trình tu tập, chúng ta hay có xu hướng nhìn lỗi người hơn là nhìn lỗi mình. Những bài kệ trong Phẩm Tự Ngã là nhắc nhở chúng ta quay về nương tựa nơi hải đảo tự thân. Trước khi muốn giáo hóa người khác, người con Phật phải tự khéo điều phục chính mình. Đức Phật nhấn mạnh rằng chiến thắng chính bản thân mình khó khăn hơn và vinh quang hơn bất kỳ chiến thắng nào khác trên thế gian.

157.
Nếu biết yêu tự ngã,
Phải khéo bảo vệ mình.
Người trí trong ba canh,
Phải luôn luôn tỉnh thức.
Nếu biết tự thương mình, phải tự gắng bảo hộ, trong ba thời có một, người trí nên tỉnh ngộ, chớ mê man.

158.
Trước hết tự đặt mình,
Vào những gì thích đáng.
Sau mới giáo hóa người,
Người trí khỏi bị nhiễm.
Trước hãy tự đặt mình vào chánh đạo rồi sau giáo hóa kẻ khác, hiền giả như vậy mới tránh khỏi điều lỗi lầm xảy ra.

159.
Hãy tự làm cho mình,
Như điều mình dạy người.
Khéo tự điều, điều người,
Khó thay, tự điều phục!
Nếu muốn khuyên người khác nên làm như mình, trước hãy sửa mình rồi sau sửa người. Tự sửa mình vốn là điều khó nhất.

160.
Tự mình y chỉ mình,
Nào có y chỉ khác.
Nhờ khéo điều phục mình,
Được y chỉ khó được.
Chính tự mình làm chỗ nương cho mình chứ người khác làm sao nương được? Tự mình khéo tu tập mới đạt đến chỗ nương tựa nhiệm mầu.

161.
Điều ác tự mình làm,
Tự mình sanh, mình tạo.
Nghiền nát kẻ ngu si,
Như kim cương, ngọc báu.
Ác nghiệp chính do mình tạo, từ mình sinh ra. Ác nghiệp làm hại kẻ ngu dễ dàng như kim cang phá hoại bảo thạch.

162.
Phá giới quá trầm trọng,
Như dây leo bám cây.
Gieo hại cho tự thân,
Như kẻ thù mong ước.
Sự phá giới làm hại mình như dây mãn-la bao quanh cây ta-la làm cho nó khô héo. Người phá giới là làm điều mà kẻ thù muốn làm cho họ.

163.
Dễ làm các điều ác,
Dễ làm tự hại mình.
Còn việc lành, việc tốt,
Thật tối thượng khó làm.
Việc ác dễ làm nhưng chẳng lợi gì cho ta, trái lại, việc lành có lợi cho ta thì lại rất khó làm.

164.
Kẻ ngu si miệt thị,
Giáo pháp bậc La hán,
Bậc Thánh, bậc Chánh mạng.
Chính do ác kiến này,
Như quả loại cây lau
Mang quả tự hoại diệt.
Những người ác tuệ ngu si, vì tâm tà kiến mà vu miệt giáo pháp A-la-hán, vu miệt người hành chánh đạo và giáo pháp đức Như Lai để tự mang lấy bại hoại, giống như cỏ cách-tha, hễ sinh quả xong liền tự diệt.

165.
Tự mình, điều ác làm,
Tự mình làm nhiễm ô,
Tự mình ác không làm,
Tự mình làm thanh tịnh.
Tịnh, không tịnh tự mình,
Thông ai thanh tịnh ai!
Làm dữ bởi ta, mà nhiễm ô cũng bởi ta; làm lành bởi ta, mà thanh tịnh cũng bởi ta. Tịnh hay không tịnh đều bởi ta, chứ không ai có thể làm cho ai thanh tịnh được.

166.
Dầu lợi người bao nhiêu,
Chớ quên phần tư lợi.
Nhờ thắng trí tư lợi,
Hãy chuyên tâm lợi mình.
Chớ vì lợi ích cho kẻ khác mà quên hẳn lợi ích cho chính mình. Người biết lo lợi ích mình mới thường chuyên tâm vào những điều ích lợi cho tất cả.