Học Đạo

Học đạo đức, học đạo lý, học làm người

  • Home
  • Lời dạy
  • Thơ đạo
  • Câu chuyện
    • Tích truyện Pháp Cú
    • Chuyện về Đức Phật
    • Truyện nhà thiền
    • Bụt kể con nghe
  • Đạo Phật
    • Kinh Pháp Cú
    • Thư viện Phật Giáo
  • Nhạc tỉnh thức
  • Blog

Kinh Pháp Cú - Phẩm Pháp Trụ

Trong Phẩm Pháp Trụ, Đức Phật đã định nghĩa lại các khái niệm về công lý và người thực hành chân chính. Một bậc 'trụ pháp' không phải là người nói hay, nói nhiều hay thắng lý bằng bạo lực, mà là người xét việc một cách công bằng, vô tư và trí tuệ.

Qua các câu kệ, Đức Thế Tôn phân biệt rõ ràng giữa hình thức bên ngoài và phẩm chất bên trong. Phẩm kinh này cũng cung cấp thước đo đạo đức để nhận diện người tu chân chính, những người thực sự sống đúng theo Chánh pháp.

Pháp cú 256
256.
Ngươi đâu phải pháp trụ,
Xử sự quá chuyên chế.
Bậc trí cần phân biệt
Cả hai chánh và tà!

Xử sự lỗ mãng đâu phải hạnh của người phụng thờ Chánh pháp, vậy người trí cần biện biệt đâu chánh và đâu tà.

Pháp cú 257
257.
Không chuyên chế, đúng pháp;
Công bằng, dắt dẫn người.
Bậc trí sống đúng pháp,
Thật xứng danh Pháp trụ.

Không khi nào lỗ mãng; đúng pháp và công bình mới là người dẫn đạo. Kẻ trí nhờ sống đúng pháp nên gọi là người an trụ pháp.

Pháp cú 258
258.
Không phải vì nói nhiều,
Mới xứng danh bậc trí.
An ổn, không oán sợ.
Thật đáng gọi bậc trí.

Chẳng phải cậy nhiều lời cho là người có trí, mà an tịnh không thù oán, không sợ hãi, mới là người có trí.

Pháp cú 259
259.
Không phải vì nói nhiều,
Mới xứng danh trì pháp.
Những ai tuy nghe ít,
Nhưng thân hành đúng pháp,
Không phóng túng chánh pháp,
Mới xứng danh trì pháp.

Chẳng phải cậy nhiều lời cho là hộ trì pháp, nhưng tuy ít học mà do thân thực thấy pháp, không buông lung, mới là người hộ trì pháp.

Pháp cú 260
260.
Không phải là trưởng lão,
Nếu cho có bạc đầu.
Người chỉ tuổi tác cao,
Được gọi là: “lão ngu.”

Trưởng lão chẳng phải vì bạc đầu. Nếu chỉ vì tuổi tác cao mà xưng trưởng lão, thì đó là chỉ xưng suông.

Pháp cú 261
261.
Ai chân thật, đúng pháp,
Không hại, biết chế phục,
Bậc trí không cấu uế,
Mới xứng danh trưởng lão.

Đủ kiến giải chân thật, giữ trọn các pháp hành, không sát hại sanh linh, lo tiết chế điều phục, người có trí tuệ trừ hết các cấu nhơ, mới xứng danh trưởng lão.

Pháp cú 262
262.
Không phải nói lưu loát,
Không phải sắc mặt đẹp,
Thành được người lương thiện,
Nếu ganh, tham, dối trá.

Những người hư ngụy, tật đố và xan tham, tuy có biện tài lưu loát, tướng mạo đoan trang, cũng chẳng phải người lương thiện.

Pháp cú 263
263.
Ai cắt được, phá được
Tận gốc nhổ tâm ấy;
Người trí ấy diệt sân,
Được gọi người hiền thiện.

Những người trí nhờ diệt trừ tận gốc lòng sân hận, mới là người lương thiện.

Pháp cú 264
264.
Đầu trọc, không sa-môn
Nếu phóng túng, nói láo.
Ai còn đầy dục tham,
Sao được gọi sa-môn?

Người vọng ngữ và phá giới, dù cạo tóc cũng chưa phải là Sa-môn; huống còn chất đầy tham dục, làm sao thành Sa-môn?

Pháp cú 265
265.
Ai lắng dịu hoàn toàn,
Các điều ác lớn nhỏ;
Vì lắng dịu ác pháp,
Được gọi là sa-môn.

Người nào dứt hết các điều ác, không luận lớn hay nhỏ, nhờ dứt hết các ác mà được gọi Sa-môn.

Pháp cú 266
266.
Chỉ khất thực nhờ người,
Đâu phải là tỳ-kheo!
Phải theo pháp toàn diện,
Khất sĩ không, không đủ.

Chỉ mang bát khất thực, đâu phải là Tỳ-kheo? Chỉ làm nghi thức tôn giáo cũng chẳng phải Tỳ-kheo.

Pháp cú 267
267.
Ai vượt qua thiện ác,
Chuyên sống đời Phạm hạnh,
Sống thẩm sát ở đời,
Mới xứng danh tỳ-kheo.

Bỏ thiện và bỏ ác, chuyên tu hành thanh tịnh, lấy “Biết” mà ở đời, mới thật là Tỳ-kheo.

Pháp cú 268
268.
Im lặng nhưng ngu si,
Đâu được gọi ẩn sĩ?
Như người cầm cán cân,
Bậc trí chọn điều lành.
Pháp cú 269
269.
Từ bỏ các ác pháp,
Mới thật là ẩn sĩ.
Ai thật hiểu hai đời
Mới được gọi ẩn sĩ.

(268-269) Kẻ ngu muội vô trí, dù làm thinh cũng không thể gọi được là người tịch tịnh. Kẻ trí tuệ sáng suốt như bàn cân, biết cân nhắc điều thiện lẽ ác mà chọn lành bỏ dữ, mới gọi là người tịch tịnh. Biết được cả nội giới và ngoại giới, nên gọi là người tịch tịnh.

Pháp cú 270
270.
Còn sát hại sinh linh,
Đâu được gọi hiền thánh.
Không hại mọi hữu tình,
Mới được gọi hiền thánh.

Còn sát hại chúng sanh, đâu được xưng là thánh hiền, không sát hại chúng sanh mới gọi là thánh hiền.

Pháp cú 271
271.
Chẳng phải chỉ giới cấm
Cũng không phải học nhiều,
Chẳng phải chứng thiền định,
Sống thanh vắng một mình.
Pháp cú 272
272.
Ta hưởng an ổn lạc,
Phàm phu chưa hưởng được.
Tỳ-kheo, chớ tự tín
Khi lậu hoặc chưa diệt.

Chẳng phải do giới luật, đầu-đà, chẳng phải do nghe nhiều, học rộng, chẳng phải do chứng được tam-muội, chẳng phải do ở riêng một mình, đã vội cho là “hưởng được cái vui xuất gia, phàm phu không bì kịp”. Các ngươi chớ vội tin điều ấy, khi mê lầm phiền não của các ngươi chưa trừ.

Bài viết liên quan:

  1. Kinh Pháp Cú - Phẩm Không Phóng Dật
  2. Kinh Pháp Cú - Phẩm Tâm
  3. Kinh Pháp Cú - Phẩm Ác
  4. Kinh Pháp Cú - Phẩm Phẫn Nộ
  5. Kinh Pháp Cú - Phẩm Bà La Môn
Nhạc tỉnh thức

Bài viết gần đây

Tích truyện Pháp Cú 58-59: Sirigutta Và Garahadinna

Tích truyện Pháp Cú 57: Godhika Chứng Niết Bàn

Tích truyện Pháp Cú 56: Ðế Thích Cúng Dường Ðại Ca-Diếp

Tích truyện Pháp Cú 54-55: Câu Hỏi Của Trưởng Lão A Nan

Tích truyện Pháp Cú 53: Ðám Cưới Bà Tỳ Xá Khư

Tích truyện Pháp Cú 51-52: Vua Và Vua Các Vua

Tích truyện Pháp Cú 50: Ẩn Sĩ Lõa Thể Pathika

Tích truyện Pháp Cú 49: Kosiya Keo Kiệt

Tích truyện Pháp Cú 48: Người Tôn Vinh Chồng

Tích truyện Pháp Cú 47: Vua Lưu Ly Trả Thù Họ Thích Ca

Menu

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Liên hệ

Lời cầu nguyện

Cầu cho tất cả mọi người trên thế giới này biết yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau. Cầu cho tất cả mọi người bớt đi đau khổ, lo âu, phiền muộn, sân hận, thù ghét và đạt được sự bình an, hạnh phúc trong tâm hồn.

Những hình ảnh, bài viết trong này đều được khuyến khích lan tỏa đến với mọi người.

Mạng xã hội

  • Facebook Page
  • Facebook Group
  • Pinterest
  • Youtube