Trong Phẩm Pháp Trụ, Đức Phật đã định nghĩa lại các khái niệm về công lý và người thực hành chân chính. Một bậc 'trụ pháp' không phải là người nói hay, nói nhiều hay thắng lý bằng bạo lực, mà là người xét việc một cách công bằng, vô tư và trí tuệ.
Qua các câu kệ, Đức Thế Tôn phân biệt rõ ràng giữa hình thức bên ngoài và phẩm chất bên trong. Phẩm kinh này cũng cung cấp thước đo đạo đức để nhận diện người tu chân chính, những người thực sự sống đúng theo Chánh pháp.

256.
Ngươi đâu phải pháp trụ,
Xử sự quá chuyên chế.
Bậc trí cần phân biệt
Cả hai chánh và tà!
Xử sự lỗ mãng đâu phải hạnh của người phụng thờ Chánh pháp, vậy người trí cần biện biệt đâu chánh và đâu tà.

257.
Không chuyên chế, đúng pháp;
Công bằng, dắt dẫn người.
Bậc trí sống đúng pháp,
Thật xứng danh Pháp trụ.
Không khi nào lỗ mãng; đúng pháp và công bình mới là người dẫn đạo. Kẻ trí nhờ sống đúng pháp nên gọi là người an trụ pháp.

258.
Không phải vì nói nhiều,
Mới xứng danh bậc trí.
An ổn, không oán sợ.
Thật đáng gọi bậc trí.
Chẳng phải cậy nhiều lời cho là người có trí, mà an tịnh không thù oán, không sợ hãi, mới là người có trí.

259.
Không phải vì nói nhiều,
Mới xứng danh trì pháp.
Những ai tuy nghe ít,
Nhưng thân hành đúng pháp,
Không phóng túng chánh pháp,
Mới xứng danh trì pháp.
Chẳng phải cậy nhiều lời cho là hộ trì pháp, nhưng tuy ít học mà do thân thực thấy pháp, không buông lung, mới là người hộ trì pháp.

260.
Không phải là trưởng lão,
Nếu cho có bạc đầu.
Người chỉ tuổi tác cao,
Được gọi là: “lão ngu.”
Trưởng lão chẳng phải vì bạc đầu. Nếu chỉ vì tuổi tác cao mà xưng trưởng lão, thì đó là chỉ xưng suông.

261.
Ai chân thật, đúng pháp,
Không hại, biết chế phục,
Bậc trí không cấu uế,
Mới xứng danh trưởng lão.
Đủ kiến giải chân thật, giữ trọn các pháp hành, không sát hại sanh linh, lo tiết chế điều phục, người có trí tuệ trừ hết các cấu nhơ, mới xứng danh trưởng lão.

262.
Không phải nói lưu loát,
Không phải sắc mặt đẹp,
Thành được người lương thiện,
Nếu ganh, tham, dối trá.
Những người hư ngụy, tật đố và xan tham, tuy có biện tài lưu loát, tướng mạo đoan trang, cũng chẳng phải người lương thiện.

263.
Ai cắt được, phá được
Tận gốc nhổ tâm ấy;
Người trí ấy diệt sân,
Được gọi người hiền thiện.
Những người trí nhờ diệt trừ tận gốc lòng sân hận, mới là người lương thiện.

264.
Đầu trọc, không sa-môn
Nếu phóng túng, nói láo.
Ai còn đầy dục tham,
Sao được gọi sa-môn?
Người vọng ngữ và phá giới, dù cạo tóc cũng chưa phải là Sa-môn; huống còn chất đầy tham dục, làm sao thành Sa-môn?

265.
Ai lắng dịu hoàn toàn,
Các điều ác lớn nhỏ;
Vì lắng dịu ác pháp,
Được gọi là sa-môn.
Người nào dứt hết các điều ác, không luận lớn hay nhỏ, nhờ dứt hết các ác mà được gọi Sa-môn.

266.
Chỉ khất thực nhờ người,
Đâu phải là tỳ-kheo!
Phải theo pháp toàn diện,
Khất sĩ không, không đủ.
Chỉ mang bát khất thực, đâu phải là Tỳ-kheo? Chỉ làm nghi thức tôn giáo cũng chẳng phải Tỳ-kheo.

267.
Ai vượt qua thiện ác,
Chuyên sống đời Phạm hạnh,
Sống thẩm sát ở đời,
Mới xứng danh tỳ-kheo.
Bỏ thiện và bỏ ác, chuyên tu hành thanh tịnh, lấy “Biết” mà ở đời, mới thật là Tỳ-kheo.

268.
Im lặng nhưng ngu si,
Đâu được gọi ẩn sĩ?
Như người cầm cán cân,
Bậc trí chọn điều lành.

269.
Từ bỏ các ác pháp,
Mới thật là ẩn sĩ.
Ai thật hiểu hai đời
Mới được gọi ẩn sĩ.
(268-269) Kẻ ngu muội vô trí, dù làm thinh cũng không thể gọi được là người tịch tịnh. Kẻ trí tuệ sáng suốt như bàn cân, biết cân nhắc điều thiện lẽ ác mà chọn lành bỏ dữ, mới gọi là người tịch tịnh. Biết được cả nội giới và ngoại giới, nên gọi là người tịch tịnh.

270.
Còn sát hại sinh linh,
Đâu được gọi hiền thánh.
Không hại mọi hữu tình,
Mới được gọi hiền thánh.
Còn sát hại chúng sanh, đâu được xưng là thánh hiền, không sát hại chúng sanh mới gọi là thánh hiền.

271.
Chẳng phải chỉ giới cấm
Cũng không phải học nhiều,
Chẳng phải chứng thiền định,
Sống thanh vắng một mình.

272.
Ta hưởng an ổn lạc,
Phàm phu chưa hưởng được.
Tỳ-kheo, chớ tự tín
Khi lậu hoặc chưa diệt.
Chẳng phải do giới luật, đầu-đà, chẳng phải do nghe nhiều, học rộng, chẳng phải do chứng được tam-muội, chẳng phải do ở riêng một mình, đã vội cho là “hưởng được cái vui xuất gia, phàm phu không bì kịp”. Các ngươi chớ vội tin điều ấy, khi mê lầm phiền não của các ngươi chưa trừ.